Trưởng thành từ chiến trường miền Đông Nam Bộ, tác giả Hà Cường viết như cách giữ lấy sự sống qua ranh giới sinh tử. Thơ ông luôn phảng phất một thứ lạc quan thầm lặng.

210962167279129935.jpg
Tác giả Hà Cường

Vụ mùa bao nỗi nhớ!

In bóng nước dòng sông

Triền đê mưa nắng đổ

Mẹ mang cơm ra đồng.

Những câu thơ mở ra cánh cửa dẫn vào thế giới của Hà Cường – một tác giả thơ lặng lẽ, miệt mài gom nhặt những rung động nhỏ của đời sống để hóa thành câu chữ. nơi ký ức quê nhà, mùi ngô nướng, tiếng chim gọi bầy hay một tia nắng tháng Giêng cũng đủ làm trái tim ông run lên vì xúc động.Thơ ông không cầu kỳ, không lên gân, mà giữ nguyên mùi vị tự nhiên của quê nhà: hương rơm rạ, vị mắm tép, mùi ngô nướng, nắng tháng Giêng, tiếng dân ca nghiêng ngả. Từ ký ức tuổi thơ ở Thái Bình cho đến những ngày sống nơi phố xá Hà Nội, ông mang theo một tâm hồn “chân quê” trong trẻo, tạo nên giọng thơ dung dị mà khơi gợi đến nao lòng. Người đọc nhận ra trong thơ ông tuổi thơ mình, làng quê mình, và cả những điều đẹp đẽ đã từng đánh rơi.

Trưởng thành từ chiến trường miền Đông Nam Bộ, Hà Cường viết như cách giữ lấy sự sống qua ranh giới sinh tử. Chính năm tháng trận mạc đã rèn cho ông một cái nhìn trầm tĩnh và nhân hậu: càng đi qua mất mát, càng biết trân quý vẻ đẹp bé nhỏ giữa đời thường. Thơ ông vì thế luôn phảng phất một thứ lạc quan thầm lặng – thứ ánh sáng mềm khiến người đọc chạm được vào những điều tưởng như giản đơn mà sâu sắc biết bao.

Gia tài khoảng 800 tác phẩm của Hà Cường không chỉ là số lượng, mà là hành trình một con người sống bằng thơ, dựa vào thơ, nương nhờ thơ để đi qua cả chiến tranh, bệnh tật, tuổi già. Thơ ông là “hồn quê giữa kinh thành”: mộc, trong, chân chất như lời mẹ ru; lại có khi đằm sâu, khắc khoải như tiếng bước chân người lính trở về sau mười năm băng rừng lội suối.

1922819676562870701.jpg

Ông viết về tình yêu bằng một sự thủy chung hiếm thấy – tình yêu của những mùa hò hẹn trên bờ đê, của chiếc xe đạp chờ người con gái năm xưa, của nỗi nhớ lặng lẽ mà bền bỉ đến lúc về già vẫn còn ấm nóng.

Gắn bó nhiều thập kỷ với phố Lý Đạo Thành, với hàng sấu cổ thụ, hồ Gươm, tiệm sách cũ và những mùa Hà Nội dịu dàng, Hà Cường đưa “hồn quê” hòa vào phố thị không để hoài cổ, mà để đánh thức ký ức. Cái đẹp trong thơ ông không đến từ điều lớn lao, mà từ sự lung linh của đời sống thường ngày:

Đào gói cánh mùa đông

Đợi xuân về mới nở

Hà Cường thuộc lớp tác giả hiếm hoi đưa hồn quê vào phố thị mà không gợi hoài cổ; trái lại, ông đánh thức những giá trị mộc mạc tưởng đã nằm sâu trong ký ức. Thơ ông là sự lạc quan trầm tĩnh của một người lính cũ, là nét nhân hậu của một tâm hồn luôn rung lên trước cái đẹp nhỏ bé và bền bỉ của đời sống.

Thi nhân lặng lẽ lang thang

Sương trôi lảng bảng sương giăng trắng lòng

Mùa đông sương khói lạnh lòng

Màn trời chiếu đất mơ hồng má em…

Hà Cường – người nâng niu những rung động nhỏ – viết không để phô diễn mà để sẻ chia. Thơ ông đằm sâu, thủ thỉ, chan chứa tình người; là chứng tích của một tâm hồn luôn biết xúc động trước vẻ đẹp nhỏ bé, bền bỉ và nhân hậu của cuộc đời.

Tác giả Hà Cường sinh năm 1949 tại huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình (cũ) nay là xã Ái Quốc, tỉnh Hưng Yên. Ông tham gia quân đội năm 1966, vào chiến trường miền Nam đầu năm 1967, đảm nhận vị trí Đài trưởng vô tuyến điện.

Ông đã được tặng thưởn Huân chương Kháng chiến hạng Ba; Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng Nhất, Nhì, Ba; Huy hiệu tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử 4/1975 giải phóng Sài Gòn, giải phóng hoàn toàn miền Nam; Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng

Sau khi xuất ngũ chuyển ngành năm 1977, ông là Phó Trưởng phòng Thông tin Vô tuyến điện – Cục Dự báo – Tổng cục Khí tượng Thuỷ văn trước khi nghỉ hưu (năm 2009). Tập thơ đã xuất bản: Gánh mùa đi – NXB Văn học, 2022